Đảng Cộng sản Mỹ (ĐCSM) từ khi thành lập vào năm 1919, cho đến thời điểm Liên bang Xô viết tan rã vào năm 1991 vẫn luôn là một công cụ trong chính sách đối ngoại của Liên Xô. Quốc tế Cộng sản, hay còn gọi là Comintern, đã thường xuyên gửi các đại biểu đến giám sát ĐCSM và truyền lệnh từ Moskva để chỉ đạo người lãnh đạo đảng cũng như những chính sách mà đảng này nên theo đuổi là gì.

Mặc dù Comintern đã tan rã, cũng không chấm dứt được sự kiểm soát của Liên Xô đối với ĐCSM, mà chỉ là chuyển giao cho bộ phận đối ngoại mới thành lập của Đảng Cộng sản Liên Xô.

Vào những thời điểm nhất định, sự thống trị của Liên Xô được xem là cực kỳ trắng trợn. Như vào năm 1929 và 1945, Moskva đã yêu cầu và được đáp ứng về việc thay đổi lãnh đạo đảng. Sau đó là một loạt những diễn biến nội bộ xảy đến gây bất lợi cho việc duy trì sức ảnh hưởng của đảng này.

   Nước Mỹ

Không chỉ dừng lại ở việc yêu cầu thay đổi lãnh đạo, Liên Xô còn dành quyền kiểm soát các chính sách của ĐCSM như kêu gọi thành lập một “mặt trận bình dân” chống chủ nghĩa phát xít. Tuy nhiên, chủ trương chống phát xít bỗng kết thúc đột ngột vào năm 1939 đã gây nên một làn sóng phản đối mạnh mẽ và lên án chống lại người đứng đầu ĐCSM. Hầu hết những người dân Mỹ lựa chọn tham gia ĐCSM là bởi họ ủng hộ các chính sách và lý tưởng mà đảng này tuyên truyền. Nhưng phần lớn những chính sách này đã nhanh chóng từ bỏ sau mỗi sự đảo ngược chính sách do thay đổi chính sách đối ngoại của Liên Xô.

Điểm yếu của ĐCSM nhìn chung có liên quan đến sự phụ thuộc vào Moskva. Trong phần lớn quãng thời gian tồn tại, đảng này không thể hoạt động mà không có sự tài trợ từ Moskva. Nói cách khác, không có tiền của Liên Xô, ĐCSM sẽ không thể tổ chức được các sự kiện, thuê nhân công, tuyên truyền các chính sách của mình để vượt qua các đối thủ.

Chính vì vậy, mặc cho sự chi phối của Liên Xô, bất cứ ai lựa chọn ở lại ĐCSM đều hiểu rằng, những lời chỉ trích Liên Xô là không được dung thứ. Hầu hết những thay đổi chủ yếu trong chính sách của ĐCSM là những dấu hiệu rõ ràng và công khai nhất cho sự trung thành đối với Điện Kremlin. Và những người từng trải qua những lần thay đổi chính sách của Đảng đều biết rằng, lòng trung thành với quê hương của Chủ nghĩ Xã hội được ưu tiên hơn bất kỳ lòng trung thành nào khác. Giấc mơ của những người tin vào sự Mỹ hóa chủ nghĩa cộng sản đã bị giết chết bởi chính sự dối trá này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *